C2WEAREONE


Forum lớp mình-Our forum WE ARE THE ONE
 
Trang ChínhPortalCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 [Truyện dã sử ] Truyền thuyết Tam Quốc Chí [Tam Quốc ngoại truyện]

Go down 
Tác giảThông điệp
Mjsalove

avatar

Tổng số bài gửi : 95
Đánh giá : 27
thanks : 0
Join date : 14/02/2009
Age : 22
Đến từ : ♥•○-‘๑’Sapphire•♥Yukimura♥

Bài gửiTiêu đề: [Truyện dã sử ] Truyền thuyết Tam Quốc Chí [Tam Quốc ngoại truyện]   Thu Feb 19, 2009 1:42 pm

Ai mà không một lần đọc qua Tam Quốc. Ai mà không biết đến mấy tên Khổng Minh , Tào Tháo, Quan Công, Lưu Bị , Trương Phi . Nhưng đây là một quyển sách khác lạ, hấp dẫn không thua kém Tam Quốc mà lại quan hệ máu thịt với Tam Quốc. Ai đã đọc Tam Quốc đều phải đọc quyển này. Bộ sách sưu tập tất cả những chuyện dã sử, truyền thuyết, giai thoại dân gian về các nhân vật, về các sự việc , sự kiện thời Tam Quốc. Tất cả những gì chưa có trong Tam Quốc sẽ có ở đây. Tất cả các nhân vật Tam Quốc đều có ở đây. Bạn sẽ gặp lại Khổng Minh , Tào Tháo, Quan Công, Lưu Bị , Trương Phi, Tôn Quyền, Chu Du mà với những phẫm chất tính cách năng lực khác hơn, thậm chí có khi trái ngược.

---
Quan Vũ gặp Trương Phi

Trương Phi là một anh chàng bán hàng thịt. Bên quày của anh có để một tảng đá nặng ngàn cân, trên tảng đá có đề mấy chữ: "Ai cử nổi tảng đá ngàn cân này, cứ cắt lấy thịt mà khỏi trả tiền".

Quan Vũ gặp Trương Phi Trương Phi là một anh chàng bán hàng thịt. Bên quày của anh có để một tảng đá nặng ngàn cân, trên tảng đá có đề mấy chữ: "Ai cử nổi tảng đá ngàn cân này, cứ cắt lấy thịt mà khỏi trả tiền".

- Sao anh dám lấy thịt mà không trả tiền?
Quan Vũ nói:

- Anh chẳng đã viết: "Ai cử nổi tảng đá ngàn cân này, cứ cắt lấy thịt mà khỏi trả tiền" đó sao? Tôi đã cử nó khỏi đầu và đi ba vòng, như vậy không đáng đưọc tặng thịt hay sao?

Trong lúc hai người đang giằng co qua lại thì Lưu Bị bán giày đi ngang qua, ông liền một tay kéo Quan Vũ, một tay lôi Trương Phi để hai người dang ra và khuyên nhủ họ. Thế rồi ba người kết làm anh em.

Quan Vũ vẽ trúc
Truyền thuyết nói rằng, sau khi Lưu, Quan, Trương bị bại binh ở Tiểu Bái, Quan Vũ vì bảo vệ hoàng tẩu nên phải ở lại doanh trại Tào Tháo.

Tào Tháo thấy Quan Vũ là người trung nghĩa, biết lễ nên sinh lòng kính trọng. Một hôm, Tào Tháo lại mời Quan Vũ tới phó yến. Giữa bữa tiệc, Tào Tháo gọi người mang đến một cẩm bào mới để cho Quan Vũ thay. Quan Vũ không tiện từ chối bèn mặc cẩm bào vào, song ông vẫn khoác lục bào của mình bên ngoài cẩm bào.

Có một tối hàn đông vào cuối năm, tuyết bay mù trời, Quan Vũ đi dự tiệc bên doanh Tào Tháo trở về. Ông nhớ tới Lưu Bị, Trương Phi không biết hiện giờ ở đâu, muốn đi tìm nhưng cứ bị Tào Tháo cầm cố ở lại. Quá buồn bực, ông bèn xách Thanh Long Yển Nguyệt đao đến bên khóm trúc trong sân đội gió, đạp tuyết mà múa. Quan Vũ múa được một hồi cảm thấy hào khí hừng hực, liền thu đao đứng lặng thinh, ngưng thần nhìn khóm trúc. Chỉ thấy trong hoa tuyết bay, thân trúc ngang nhiên sừng sững, cành xỏa thẳng như trường thường, lá như tên bén đón gió thách tuyết, xanh tươi rờn rợn. Quan Vũ vô cùng thán phục trúc xanh cao phong Lượng tiết, và rồi ông liên tưởng đến hoàn cảnh của mình mà cảm khái vạn phần. Ông bèn xách đao trở vô phòng, trải giấy mài mực, vẫy bút múa cuồng.

Lúc này Quan Vũ lặng khí im hơi, bút theo tay múa, những đường nét đi theo tâm ý, và một bức mặc trúc đồ bỗng dưng đã thành. Chỉ thấy trên bức họa mấy gốc trúc xanh từ phía dưới xé đất đâm thẳng lên, nhánh cành như sắt, lá mực tựa gươm. Hôm sau, Quan Vũ sai thủ hạ mang bức họa tặng cho Tào Tháo. Tào Tháo mở ra xem, luôn miệng khen đẹp, song ngắm kỹ lại, bất giác ông thở dài không thôi. Thì ra trên bức họa, lá mực sắc bén như tên ấy lại hợp thành một bài thơ ngũ ngôn
: Bất tạ đông quân ý,
Đan thanh độc lập danh
Mạc hiềm cô diệp đạm,
Chung cửu bất điêu linh.
Tạm dịch:
Không đáp đuợc ý ông,
Đan thanh đứng riêng cõi
Đừng hiềm lá đơn nhạt,
Mãi mãi chẳng tiêu điều.
Trong lòng Tào Tháo đã rõ, đây là Quan Vũ mượn trúc nói rõ cái chí khí của mình. Dù là Tào Tháo có làm gì đi nữa cũng không thể lưu giữ ông ta lại được! Không lâu sau, Viên Thiệu tiến công Tào Tháo, Quan Vũ chém Nhan Lương, giết Văn Sú và khi đã nghe được tin tức của Lưu Bị, ông lập tức bảo vẹ hoàng tẩu, ngày đêm rời khỏi Hứa Xương, qua năm cửa, chém sáu tướng, và anh em ba người đã được gặp lại.

Tào Tháo nghe nói Quan Vũ đoạt cửa chém tướng mà chạy, ông chẳng những càng thêm kính phục ông trung can nghĩa khí của Quan Vũ, mà còn lệnh cho nguười đem bức họa của Quan Vũ tặng khắc trên bia đá, hiện nay bia đá này vẫn còn trong rừng bia trong chùa Thiếu Lâm ở Trung Nhạc Tung Sơn, trên bia còn có khắc thêm ấn chương "Quan Thọ Đình Hầu chi ấn"!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Mjsalove

avatar

Tổng số bài gửi : 95
Đánh giá : 27
thanks : 0
Join date : 14/02/2009
Age : 22
Đến từ : ♥•○-‘๑’Sapphire•♥Yukimura♥

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện dã sử ] Truyền thuyết Tam Quốc Chí [Tam Quốc ngoại truyện]   Thu Feb 19, 2009 1:42 pm


Part 2:

Trương Phi Trồng Bách


Từ Thiểm Tây đi Tứ Xuyên, qua Quảng Nguyên lại đi về phía trước, ấy là con đường đặc biệt của tỉnh Tứ Xuyên. Trên con đường rộng thênh thang này, hai bên có không biết bao nhiêu cây bách ngàn năm, cũng có cây mọc chênh vênh trên sườn núi. Tại sao lại có những cây bách này? Nơi này có một truyền thuyết về việc Trương Phi trồng bách.

Thời Tam Quốc, khi Lưu Bị làm vua Hán Trung, tam đệ Trương Phi của ông thường lãnh binh đi đánh giặc.
Có một tối nọ, khi Trương Phi trở về thì bị lạc đường, nên binh mã của ông cứ lòng vòng chuyển mé này sang mé nọ suốt đêm. Đến khi trời sáng, ông thấy đoàn quân của mình vẫn chưa ra khỏi thung lũng mà lại trở về chỗ cũ. Nộ khí xung thiên, ông bèn nạt to một tiếng:
- Chọc giận ta hử?

Theo đó ông rút xà mâu nhắm vách núi mà đánh tới. chỉ nghe "păng" một tiếng, lửa nháng lên, rồi bỗng đâu có một cụ già râu bạc hiện ra trước mặt Trương Phi, bảo:
- Muốn khỏi lạc đường, hãy trồng nhiều cây dọc đường, mùa đông án gió Cát, mùa hạ có thể tránh nắng.

Trương Phi nghe nói liền ngẫm nghĩ, và cảm thấy đây là biện pháp hay để sau này đi hành quân, vận Lương sẽ không bị lạc nữa. Nhưng trồng cây gì đây? Ông vừa định hỏi cụ già, thì ông cụ đã đi xa rồi. Ông hỏi với theo:
- Ông cụ, trồng loại cây nào bây giờ?

Ông cụ là một vị tiên, thấy Trương Phi hung dữ nên ngoái đầu, khoát khoát tay không nói và như trận gió đã mất hút.
Trương Phi tuy là người thô lỗ nhưng cũng khá tinh tế, ông thấy cụ già không nói mà khoát tay, trong lòng liền chợt hiểu. Ông "A" một tiếng chỉ về phía đường núi, nói:

- Hay lắm! Ta hiểu ra rồi, ông kêu lão tam trồng cây bách!
Sau đó, Trương Phi bèn hạ lệnh cho quan sĩ trồng bách dọc theo đường núi.
Trương Phi Thét Gãy Cầu Bát Long

Cầu Bát Long bắc trên sông Bát Long. Tương truyền trước kia ở giữa cầu có một đoạn đã bị Trương Phi thét gẫy. Câu chuyện như thế này: Vào thời Tam Quốc, lúc Lưu Bị kiến lập nước Thục ở Tứ Xuyên, và lên làm hoàng đế nước Thục. Làm hoàng đế thì phải tìm một nơi để xây hoàng thành. Vì chưa có chỗ nào vừa ý nên ông phái người đi khắp nơi để lựa đất. Lựa tới lựa lui, ông thấy vùng Cửu Long bảo là vừa ý nhất.

Một hôm, Lưu Bị dẫn Quan Vân Trường và Trương Phi đến xem dãi đất Cửu Long bảo, nếu hai người em này đều đồng ý, thì có thể lấy vùng đất này làm hoàng thành. Bọn họ bò lên một đỉnh sơn bảo cao nhất. Lưu Bị chỉ từng đỉnh sơn bảo cho hai em xem. Từng sơn bảo hình như là có ai dụng ý sắp đặt. Nếu đánh nhau, bảo bảo liên tiếp, bốn mặt đều có thể tiếp ứng, đều có thể công có thể thủ, quả là một địa hình tốt. Quan Vân Trường thấy vậy rất hài lòng, luôn tiếng khen:

- Vùng đất tốt thật! Vùng đất tốt thật!
Trương Phi vốn cũng thích vùng đất này, có điều càng xem, càng cảm thấy lạ lùng. Ông đếm các sơn bảo, nhưng đếm tới đếm lui, vẫn chỉ thấy có tám sơn bảo mà thôi. Tại sao vậy? Bởi ông quên đếm cái sơn bảo mà mình đang đứng. Ông đếm một hồi thì phát nổi đóa, nói:

- Ai dám bảo là Cửu Long bảo? Chỉ có bát bảo thôi.

Vừa nói ông vừa nắm chặt bàn tay phải, đánh vào lòng bàn tay trái một cái, và "gầm" lên một tiếng. Tiếng đánh vào lòng bàn tay cộng với tiếng gầm" của ông, so ra còn hơn tiếng sấm nổ. Theo tiếng "gầm" long trời lỡ đất này, nước ở đầu sông Bát Long bắt vọt lên làm ngập chiếc cầu Bát Long và tràn ra bốn phương tám hướng.

Lưu Bị thoạt thấy trận thế không hay, liền rút bảo kiếm chỉ vào hòn núi phía trước quát:
- Mau, mau! Ngăn nó lại, ngăn nó lại!

Dường như hòn núi nghe theo tiếng quát của ông, nó rẽ ra một lằn đê chặn nước lại, nước sông buộc phải chuyển đầu quày ngược trở xuống. Và rồi nước mới từ từ phẳng lặng trở lại.

Sau khi nước rút, cầu Bát Long lại hiện ra, nhưng đoạn giữa cầu đã bị gãy, Người ta cho rằng chính tiếng thét của Trương Phi đã làm gãy cầu, lại còn gọi hòn núi mà Lưu Bị dùng kiếm chỉ bảo ngăn nước lại là hòn Tiệt Yêu Sơn. Từ ấy trở đi, nước sông Bát Long chảy đến vùng Tiệt Yêu Sơn thì lộn ngược trở lại, và đổ ra bốn phía có hơn bốn mươi dặm. Cái Chết Của Đặng Ngải

Miếu Võ Hầu ở Thành Đô trải qua nhiều phen chiến loạn, đến nay vẫn được bảo toàn. Theo người ta nói ấy là vì có liên quan đến cái chết của Đặng Ngải. Năm ấy, Đặng Ngải lãnh binh đi diệt Thục, ông ta hết sức vênh vang. Hôm ấy, ông ta đến miếu Võ Hầu ở Thành Đô, thấy miếu đình huy hoàng, sơn môn trang nghiêm, ông ta chẳng khỏi buông tiếng cười nhạt:

- Thần vong quốc, đâu được hưởng hương hỏa cửa nhân gian! Ta sẽ thiêu rụi miếu này.

Đoạn, ông ta sát khí đằng đằng sấn vào trong miếu. Chợt ông ta thấy trên bình phong ở ngưỡng cửa có viết hai hàng chữ lớn:
Gia Cát chết, Đặng Ngải còn; Kẻ chết Gia Cát sẽ chém kẻ sống Đặng Ngải!

Đặng Ngải thoạt thấy liền thất kinh, sợ bên trong có mai phục gì, liền vội lui ra khỏi sơn môn. Dừng bước lại và thấy không có động tĩnh gì, ông ta bèn vòng qua cửa sau. Chỉ thấy gần trong cửa, ở hai bên ỗi bên có treo một đại đao, còn ở giữa thì treo một cái chày đá lớn, ông ta lại giựt mình và lo sợ nữa. Khi trấn tĩnh lại, ông ta nghĩ đây là một trò đùa để hù doạ, và rồi tảng đá đè nặng trong lòng chợt rơi mất. Đặng Ngải lại thầm nghĩ: "Gia Cát Lượng khi chết đã từng hơn một lần hù dọa Trọng Đạt chạy thất điên bát đảo, xem ra trong đời Gia Cát chỉ biết hù dọa thôi, Đáng tiếc là cái gan của Tư Mã Ý quá nhỏ, để cho Gia Cát chiếm lấy thượng phong. Đặng Ngải ta đâu phải là kẻ có lá gan con tép, sợ gì cái trò đùa của hắn mà ngay cửa miếu cũng không dám vô?"

Nghĩ đến đây, ông ta ngẩng đầu, ưỡn ngực, sải bước tiến vào. Khi ấy, chỉ nghe "xoẹt" một tiếng, lập tức hai đại đao loang loáng đồng thời chém xuống: một lưỡi thì chém vào ngực, một lưỡi thì bổ xuống đầu ông ta. Chiếc chày lại từ trên giáng xuống như nện gạo. Thân xác của Đặng Ngải lập tức nát bấy như tương.

Từ đó về sau, không còn ai dám phá phách miếu Võ Hầu nữa. Còn như đao và chày treo kia thì ở đâu mà có? Có người bảo là lúc Gia Cát Lượng còn sống đã bố trí, có người thì nói bá tánh vì muốn bảo vệ miếu Võ Hầu đã thiết lập cơ quan này. Mỗi người một phách nhưng không ai dám quyết đoán là thuyết nào đúng.

Gia Cát Lượng Thiết Kế Mộ Phần
Theo truyền thuyết, Gia Cát Lượng sợ sau khi ông chết rồi sẽ có người quật mộ ông. Suy đi nghĩ lại, ông đã nghĩ ra được một kế sách. Hôm ấy, ông cho gọi sáu người tới nói:

- Sau khi ta chết, nhờ sáu người chôn ta. Bốn người thì lo việc chôn cất, còn hai người thì lo việc nấu cơm. Ta có bốn thỏi vàng, tặng cho các người làm việc này. Sau khi chôn cất xong thì trở vê nhà ta mà lấy, và mong các người đừng nói cho ai biết là chôn ta ở đâu.

Không lâu, Gia Cát Lượng chết, trong doanh Thục lớn nhỏ đều phát tang, còn sáu người này thì y theo lời dặn bảo của Gia Cát mà làm.
Hai người nấu cơm bàn: "Thừa tướng thật làm khổ người quá. Sáu người mà chia bốn thỏi vàng thì làm sao chia cho đều đây? Chi bằng chúng ta giết bốn người kia thì chúng ta một người được hai thỏi".
Bàn xong, hai người bèn bỏ thuốc độc vào món ăn. Bốn người lo việc chôn xất cũng có lòng dạ đen tối, họ nghĩ sáu người mà chia bốn thỏi vàng thì khó mà chia được. Và sau khi bàn tính, họ cũng quyết lòng giết chết hai người nấu cơm này để mỗi người được một thỏi. Chủ ý đã định , họ túa vô nhà và bất kể bảy ba hai mốt gì , liền kẻ côn người gậy đánh chết hai người nấu cơm. Nhác thấy cơm nước đã nấu xong, họ bèn rót rượu ăn uống. Còn chưa ăn hết chén cơm thì người nào người nấy hai chân đều Duỗi thẳng, cùng nhau đi gặp Diêm Vương.

Thế cho nên đến nay, không ai biết mộ phần của Khổng Minh chôn ở đâu, chỉ biết rằng: "Dưới núi Bạch Hổ chôn Khổng Minh, trên núi Thanh Long táng Hàn Tín".
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Mjsalove

avatar

Tổng số bài gửi : 95
Đánh giá : 27
thanks : 0
Join date : 14/02/2009
Age : 22
Đến từ : ♥•○-‘๑’Sapphire•♥Yukimura♥

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện dã sử ] Truyền thuyết Tam Quốc Chí [Tam Quốc ngoại truyện]   Thu Feb 19, 2009 1:44 pm

Dùng trí lui Mạnh Hoạch

Lúc Gia Cát Lượng đánh nhau với Mạnh Hoạch ở Lư Thủy, Gia Cát Lượng nói với Mạnh Họach:
- Hai nước chúng ta đánh nhau chẳng qua là vì tranh chiếm một địa bàn, và càng đánh thì càng gây khốn khổ cho bá tánh. Chúng ta khổ gì phải làm như vậy chớ? Nhân mã của tôi đông hơn của ông, ông không thể nào đánh thắng tôi được, đó là điều hiển nhiên rồi, vậy chi bằng ông đem ít nhiều địa bàn giao cho tôi để tôi về tâu lại với hoàng thượng tôi thì tốt hơn.

Mạnh Hoạch nói:

- Nếu ông muốn vậy thì cũng được, nhưng không thể nhiều quá.
Gia Cát Lượng nói:
- Tôi cũng không cần phải nhiều lắm, chỉ cần đất bằng một tầm tên bắn là đủ rồi.
Mạnh Hoạch nghĩ: "Ông ta bắn một mũi tên đâu có bao xa, bất quá mấy trăm thước là cùng"!

Thế là Mạnh Hoạch bằng lòng.
Gia Cát Lượng:
- Bữa nay thì tôi chưa bắn, tốt nhất ông hãy trở về kêu thợ chuyên môn làm một mũi tên và ghi một dấu hiệu riêng trên mũi tên đó, như vậy sẽ tránh được việc đôi co cãi lẫy sau này.

Mạnh Hoạch gật đầu ưng thuận.

Gia Cát Lượng trở về, vội thỉnh thổ địa tới nhờ ông ngày mai giúp đem mũi tên bắn ra đó cắm ở núi Đại Lương. Thổ địa nói:

- Hà, giúp suông tôi không làm đâu! Tôi chạy mệt thì ông phải đền ơn tôi cái gì mới được chớ!

Gia Cát Lượng nói:
- Được thôi, thế này nhé, sau khi ông làm việc này xong rồi, tôi sẽ hạ lệnh cho các châu, phủ, huyện cất miếu cho ông.

Thổ địa hỏi cất miếu cao bao nhiêu, Gia Cát Lượng bảo là cất cao bằng một mũi tên. Thổ địa nghĩ thầm: "Bắn một mũi tên thì cao lắm! Thế thì được!" Thổ địa bèn bằng lòng.

Hôm sau, người của hai bên đốt nhang đèn làm lễ đất trời xong, Gia Cát Lượng cầm lấy mũi tên mà Mạnh Hoạch đã kêu người chuyên môn làm, và giương cung bắn, Thổ địa thấy tên đã bắn ra liền đỡ lấy tên chạy đi, chạy miết tới núi Đại Lương và cắm ở đấy.

Mạnh Hoạch sai người đi tìm tên, cuối cùng phải tới tận núi Đại Lương mới tìm thấy được. Ông biết là đã bị mắc lừa nhưng không còn cách nào hơn, chỉ còn biết lui binh đến núi Đại Lương. Cho nên núi Đại Lương còn kêu là núi Nhất Tiễn.

Thổ địa bèn tìm đến Gia Cát Lượng đòi trả công! Gia Cát Lượng y lời hứa bèn cất miếu cho ông nhưng chỉ là ngôi miếu thấp lùn mà thôi.

Thổ địa cũng biết là bị mắc lừa Gia Cát Lượng, nhưng vì lúc giao hẹn không nói rõ, nên bây giờ không nói gì khác hơn được nữa.
Cre: thuvien-ebook
Dont take out without [Cre: Mjsa @ C2weareone]
[Liếc liếc] Nhất là bọn lớp A
---


Mệt vật ... Có thể mn đọc trong mấy phút but ..
Làm cái này trong cả quá trình dài đấy
Nào là down cả tập truyện Tam Quốc về này, mà down mấy nghìn trang but giải nén

Với đuôi prc nên chưa tới 1Mb, nhưng lại còn phải down thêm cái file convert [.prc to .doc] nữa
Tính còn định post vào Word Pad dồi up lên MF mới đứa link cho mn down vì sợ nhiều chữ 4r load lâu
TÍnh đi tính lại làm như thế mn lại càng rối, mà sợ down hỏng [Đấy, bạn vì mn thế cơ mà] :">

Có zì phải com đấy, cấm lười, cấm đọc chùa, cả công sức người ta [Ăn vạ]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
KhangPro9b
Moderators
avatar

Tổng số bài gửi : 567
Đánh giá : 203
thanks : 0
Join date : 15/02/2009
Age : 23
Đến từ : Unknow

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện dã sử ] Truyền thuyết Tam Quốc Chí [Tam Quốc ngoại truyện]   Thu Feb 19, 2009 1:46 pm

Trời ơi nhức mắt quá đeo kính mất thôi. Shocked Shocked affraid
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://c2weareone.forumvi.com
k0ala_l0vely
Cán Sự
avatar

Tổng số bài gửi : 355
Đánh giá : 177
thanks : 1
Join date : 14/02/2009
Age : 23
Đến từ : Lovely»»-(¯`v´¯)-»»-(¯`v´¯)»-(¯`v´¯)¶Âl«oala

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện dã sử ] Truyền thuyết Tam Quốc Chí [Tam Quốc ngoại truyện]   Thu Feb 19, 2009 1:48 pm

cái này có liên quan j đến môn học ko thế
dù sao cũng khổ thân hạnh mập mạp làm Very Happy
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://c2weareone.forumvi.com
Mjsalove

avatar

Tổng số bài gửi : 95
Đánh giá : 27
thanks : 0
Join date : 14/02/2009
Age : 22
Đến từ : ♥•○-‘๑’Sapphire•♥Yukimura♥

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện dã sử ] Truyền thuyết Tam Quốc Chí [Tam Quốc ngoại truyện]   Thu Feb 19, 2009 1:50 pm

Truyện Tam Quốc Chí thau mà mày

Đấy ... tao vì mn thế, post thế, vậy mà chúng nó kêu Hạnh Mập Mạp :[[

Phải là Hạnh ... MM
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
MOD_C2_K.fc
Tổ Trưởng
avatar

Tổng số bài gửi : 289
Đánh giá : 72
thanks : 0
Join date : 14/02/2009
Age : 23
Đến từ : [_¯^♥^¯KFC_¶«)-(án\/\)-(¯^♥/¯_]

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện dã sử ] Truyền thuyết Tam Quốc Chí [Tam Quốc ngoại truyện]   Thu Feb 19, 2009 5:57 pm

tam quốc phải có hình xem mới vui mình thích lưu bang Laughing
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://c2weareone.forumvi.com
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện dã sử ] Truyền thuyết Tam Quốc Chí [Tam Quốc ngoại truyện]   

Về Đầu Trang Go down
 
[Truyện dã sử ] Truyền thuyết Tam Quốc Chí [Tam Quốc ngoại truyện]
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
C2WEAREONE :: Your first category :: Diễn đàn truyện :: Truyện chữ-
Chuyển đến